Language

>>KÍNH CHÀO QUÝ VỊ<<

HÂN HẠNH CHÀO ĐÓN:

3 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • MENU CHÍNH

    Tài nguyên blog


    Đam

    Tra theo từ điển:



    Con cò bay lả bay la, bay từ cửa phủ bay ra cánh đồng

    Chào mừng quý vị đến với MỸ THUẬT BLOG

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên của MỸ THUẬT BLOG Violet, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > TRỊNH CÔNG SƠN > THƠ VĂN >

    Thơ


    Lệ Mai

    Từ trời mưa đổ oan khiên
    Bờ vai bạc mệnh một miền cưu mang
    Trần gian nặng nợ muôn vàn
    Mai sau giọt lệ một hàng chẻ đôi

    Trịnh Công Sơn

    [Lời bàn của người chép: không biết bài thơ trên của Trịnh Công Sơn
    là nguyên do hay là bài đáp của bài thơ Khánh Ly viết và đăng trong
    Thời Báo số 73, ngày 06-12-1992.
    ]

    Bài thơ của Khánh Ly như sau:

    Từ trời mưa đổ oan khiên
    Bờ vai bạc mệnh một miền cưu mang
    Xót thân lệ chẩy hai hàng
    Tà dương kia cũng bàng hoàng phút giây
    Thương sao phận mỏng như mây
    Phận hèn như cỏ, phận gầy như lau
    Phận buồn như hạt mưa mau
    Gọi thêm tóc trắng nỗi sầu trăm năm
    Ngủ đi thôi. Một giấc đằm
    Thiên thu rồi sẽ về nằm cùng ta
    Nhớ nhau một giọt lệ sa
    Có thương thì cũng đã là... là thôi

    Những Bài Thơ Không Tựa

    Đường xa mỏng mộng vô thường
    Trái tim chợt tỉnh tôi nhường nhịn tôi
    Montreal 1992

    Đưa em một nửa lên đường
    Nửa kia còn lại nỗi buồn quẩn quanh
    Mùa Xuân phố bội bạc tình
    Bước chân phiền não một mình ta hay
    Montreal 21 Avril,1992

    Em đi tuyết đổ
    Bàng hoàng tuyết rơi
    Mùa xuân tuyết khổ
    Lá cỏ ngậm ngùi
    Em đi nho nhỏ
    Giữa mùa tuyết bay
    Ta đi vô độ
    Giữa mùa tuyết say
    Tim ta vò võ
    Tuyết trở mặt rồi
    Mùa xuân năm ấy
    Mùa xuân năm này
    Hồn ta bỏ ngỏ
    Ai nào ai hay
    Montreal 11.4.1992

    Chỗ em ngồi ngày xưa còn ấm lắm
    Anh gối lên và ngủ một giấc dài
    Em có hiểu đời cho em là mộng
    Để anh về cứ tưởng một là hai
    Montreal 1992

    Ở đây nếu ở trăm năm
    Xa em tôi có hằng trăm nỗi buồn
    Ở đây nếu ở đây luôn
    Xa em tôi sẽ hồn nhiên ngậm ngùi
    Chiều 22 Avril 1992 ở Montreal với bạn

    Nắng trở, mưa trở, trời trở tuyết
    Ngày ấy xa rồi em đi đâu
    Đi đâu về đâu em hời hỡi
    Ơi hởi em là giọt tuyết đau
    Giọt tuyết đau ơi hỡi em là mộng
    Là mộng bây giờ cho mãi sau
    Giọt tuyết mai sau em là khói
    Là khói nhưng là là mãi mãi
    Em là khói ấy mà chưa phải
    Một đốm nhang đèn thức đêm sâu
    Montreal 11 Avril 1999

    Mặc đời ô trược vừa qua
    Tấm thân nhỏ nhặt người la mắng người
    Buồn phiền vỡ mộng đường dài
    Ta xin một góc ta ngồi với ta
    Montreal 1992

    Trịnh Công Sơn

     

    Phố

    Ở đây phố xá hiền như cỏ
    Có nỗi hồn nhiên giữa mặt người
    Ở đây cỏ sẽ hiền hơn phố
    Bởi dưới chân em có mặt trời


    Chiều

    Em ơi nắng bỏ đường dài
    Chiều hôm hiu quạnh ta ngồi ngồi ta
    Giòng sông suối hở mặn mà
    Tấm thân trinh bạch em là là ai ?


    Nhìn phố Phái ở Montreal

    Gió mùa đông bay vào cửa nhỏ
    Phố em buồn ngọn cỏ cũng buồn theo


    Tư Lự

    Mùi hương má cũ muộn màng
    Ché môi tư lự nỗi bàng hoàng xưa
    Nắng phai lời giã biệt từ
    Nhớ thêm một chút hương mù mịt xa

    Trịnh Công Sơn

    Tài liệu tham khảo - Nguyệt San Thế Giới Nghệ Sĩ, số 47

     

    Là chút hồng phai

    Chẳng có gì đâu em ở lại
    Một chút cỏ hoa giữa tâm hồn
    Tâm hồn một chút hồn cỏ lá
    Cỏ lá tâm hồn một chiếc hôn
    Chiếc hôn xưa ấy là hôn cũ
    Đã phai mờ trên những lối đi
    Đường về là gió, là mưa, là bão lũ
    Nhưng gót chân em vẫn ấm áp một lời thề
    Cứ ấm áp cho gót chân hồng mãi
    Hồng như chiếc hôn cũ đã tàn phai
    Em ơi em ạ hồng mất dấu
    Sẽ mất dấu hoài giữa hư không
    Hư không là gì hư không nhỉ
    Là chút hồng phai chút hoài nghi
    Hoài nghi là chiếc hôn có lẽ
    Đã tàn phai quá giữa đường về

    Trịnh Công Sơn                                                                        Sưu tầm


    Nhắn tin cho tác giả
    Phạm Hữu Chỉnh @ 23:43 28/02/2010
    Số lượt xem: 582
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Cuộc sống muôn màu

    free countersPHC 11-02-2011